Nếu nhân lên với số lượng của một phường, xã, hay một quận huyện nào đó thì con số sẽ không hề nhỏ chút nào
Sau này có những làng quê phát triển thành nghề sản xuất vàng mã bán sẵn thuận lợi cho người dùng và mỗi lễ gồm những loại tiền gì, bao nhiêu đều quy định rất cụ thể. Quan niệm người chết không phải là hết nên mâm cúng cô hồn thường có: áo quần chúng sinh gỡ ra từng món, rải xuống dưới mâm, một ít vàng tiền cũng làm như vậy, vài chén cháo trắng loãng, 1 đĩa muối, 1 đĩa gạo, 1 ít bỏng gạo và kẹo bánh các loại, ngô, khoai, sắn luộc rồi cắt thành khúc nhỏ.
Tuy nhiên, trong những năm gần đây, tập tục đốt vàng mã trong ngày lễ xá tội vong nhân thời nay đã bị biến tướng. Việc đốt vàng mã cho thánh sư và các linh hồn cũng phải phát xuất từ cái tâm, chứ cứ đổ xô đốt "vàng", "bất động sản", "đô la" hàng triệu đồng chỉ với một mong muốn được người âm trợ lực cho kinh tế hay thăng quan tiến chức thì cũng chẳng khác nào là hối lộ độn, đút lót cõi âm, cũng là đi ngược hẳn với mục đích tín ngưỡng hướng về nguồn gốc, hướng về cha ông để trân trọng chính những người đang sống xung quanh mình.
Chính bởi thế mà nhiều đền chùa đã đề nghị các phật tử không hóa vàng trong khuôn viên nhà chùa. Trong ngày này, các gia đình thường làm mâm cơm cúng ông cha và một mâm cỗ cúng chúng sinh ngoài trời.
Thậm chí, nhiều người còn tin rằng đốt thật nhiều vàng mã là cách để họ báo hiếu cha mẹ đã khuất và kiêu hãnh vì đã lo được một cái lễ tiêm tất, đầy đủ hơn người.
Được lệnh truyền của Vua, người dân Trung Quốc đã coi tục đốt vàng như một thủ tục quan trọng trong những ngày lễ rằm, đặc biệt là rằm tháng bảy. Rằm tháng bảy được coi là một trong những ngày lễ quan yếu trong năm của người Việt Nam bởi đây là ngày vu lan, báo hiếu ba má theo Phật giáo.
Người ta quan niệm rằng dâng cúng càng nhiều thì càng được ngốc hay người âm độ trì mà sẵn sàng bỏ ra hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu đồng để mua những mô hình vật dụng ấy đốt cúng cho người âm. Vậy nên người ta sẵn sàng đốt vàng mã ở khắp nơi, từ gia đình, đến chùa, miếu, thậm chí ngay cả ở công sở, dẫn đến sự vung phí tiền của một cách không cấp thiết. Theo một sư thày tại chùa Quán Sứ thông tõ, h iếu nghĩa với cha mẹ là ở những công việc thiết thực trong cuộc sống hàng ngày, là những hành động chăm sóc bác mẹ, sự chia sẻ với mọi người trong gia đình.
Vậy nên, nếu quá lạm dụng đốt vàng mã thì tập tục này sẽ chẳng còn ý nghĩa như vốn cố. Song theo tục lễ cũ, những vàng mã ấy là do các gia đình tự cắt theo kiểu biểu trưng, không tốn kém và đều nhỏ nhỏ, xinh xinh. Ngày lễ này trùng với ngày Xá tội vong nhân của phong tục Á Đông. Rất nhiều lần lãnh đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam phải lên tiếng khẳng định rằng đốt vàng mã tùy tiện và phô trương là sự lãng phí, gây ô nhiễm môi trường, không đúng với tinh thần Phật giáo.
000 tấn vàng mã được dùng và riêng Hà Nội đã tiêu tốn trên 400 tỷ đồng cho việc đốt vàng mã. Đây đích thực là một sự hoang phí lớn.
Vì vậy, đồ vàng mã đã tồn tại trong văn hóa tín ngưỡng của người Việt từ lâu đời này. Song cũng ít ai biết được rằng, tục lễ đốt vàng mã này có khởi nguồn từ thời vua nhà Đường của Trung Quốc.
Những quy định này cũng không phải là thiếu cơ sở bởi nếu tính một mức chi làng nhàng ở một gia đình không khá giả, tiền vàng mã dịp Rằm tháng bảy khoảng 20 nghìn đồng, thì chỉ cần 10 nhà trong xóm đã tốn mất 200 nghìn đồng. Với quan niệm trần sao âm vậy, nên người sống cũng nuốm liên can với thế giới hồn bằng cách đốt tiền, vàng mã là để tin rằng người chết cũng có được cuộc sống đủ đầy.
Đặc biệt, trong kinh phật không hề nhắc đến chuyện đốt vàng mã cho người quá khứ.
Khi ấy, một vị sư đã tư vấn cho vua Đạt Tôn phải đốt nhiều vàng mã cúng những thân nhân đã mất mới êm đềm. Trong khi đó, nhiều gia đình diện nghèo thì chỉ cần 200 nghìn đồng đủ để họ sống cả tuần.
Theo tín ngưỡng dân gian, đây là ngày mở cửa ngục, ân xá cho vong nhân nên có lễ cúng cô hồn vào buổi chiều cho các vong linh không nhà cửa không nơi nương, không có thân nhân trên thế gian thờ cúng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét