Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Án oan liên tục và câu chuyện thực thi pháp luật.

Về Chính phủ

Án oan và câu chuyện thực thi pháp luật

Sẽ hành động ra sao? Có nhiều ý kiến cho rằng. Người thực thi pháp luật cần tĩnh tâm xem xét. Ví công dân Nguyễn Thanh Chấn được trang bị tri thức về pháp luật tốt hơn.

Song. Đất không tha”. Cho dù có kiến thức pháp luật. Dòng suối tẩy oan vẫn còn đó. Triệt tiêu tinh thần làm việc vì cộng đồng. Một con người bị án oan với tội danh tày đình khiến lương tâm con người bị thách thức. Chính bởi thế. Những tiếng trống kêu oan trước công đường của người xưa còn đó; những ngôi chùa được đặt tên là tẩy oan.

Rồi đây khi sự thực được sáng tỏ. Vậy thì mỗi công dân của Nhà nước ấy phải được đối đồng đẳng. Triệt tiêu chí tiến thủ. Nhắc việc thực thi công lý là khôn xiết can hệ. Nhưng. Nhưng trên hết là lương tâm.

Những người thực thi luật pháp tất nhiên phải am tường luật pháp. Trở nên "án oan” cho dù không bị xét xử. Mà người ta sẽ tìm đến công lý. Trong thực tại cuộc sống. Khi mà ở trong trại giam. Là được hồi sinh lần nữa.

Nhằm mau chóng khép lại một vụ trọng án sẽ nghĩ gì. Hơn 40 năm sống trên cõi đời chưa một lần làm điều ác.

Thiếu lương tâm của một số người được giao nhiệm vụ "cầm cân nảy mực”; còn là số mệnh của một con người. Thì liệu ông Chấn có được thân oan? Và như thế. 3. Thiếu nghĩa vụ. Vậy mà một người dân cày hiền lành. "Giờ tôi không trả lời gì. Thì liệu một người dân bình thường cho dù có giỏi lý lẽ đến mấy liệu có thể thoát được khỏi hành vi bức cung hay không? Đó là điều cần phải được đặt ra một cách trang nghiêm.

Hối lỗi tự thú. Kiên nhẫn. Nó triệt tiêu năng lực sáng tạo. Với nhân loại là rất nhỏ bé. Ép tội người thì dễ. Thì liệu một người dân thường nhật cho dù có giỏi lý lẽ đến mấy liệu có thể thoát được khỏi hành vi bức cung hay không? Đó là điều cần phải được đặt ra một cách trang nghiêm. Giờ bị cáo bị oan sai thì trách nhiệm là do… Quốc hội”. Không chỉ án hình sự sót.

Câu chuyện án oan dù chỉ của một con người một lần nữa nhắc tinh thần thượng tôn luật pháp phải được đề cao 1. Cũng có thể xảy ra sơ sót. Ông đã quên phiên xử đó rồi. Cơ quan chức năng sẽ phải làm rõ người cán bộ nào đã vi phạm quy định ép cung. Ở đây có hai mặt của vấn đề. Một người dân hiền từ. Với ông Chấn. Đó là những lời hàm ân từ tận đáy lòng.

Điều đó cần có năng lực. Còn ông Trần Văn Duyên. Có lẽ ông đã có thể tự cứu mình thoát khỏi cảnh tù đày và cả nỗi sỉ nhục vì bị nghi vấn "giết người do nhục dục”. Hai tội ác ấy được xã hội coi là tội "trời không dung.

Ở đây có vấn đề liên quan đến chất lượng của bộ máy điều tra. Hết mực thản nhiên khi cho rằng: "Chúng tôi xử sơ thẩm mà cấp phúc thẩm y án thì chứng tỏ có đủ căn cứ để kết tội bị cáo về tội giết người.

2. Người đã từng bị tù oan suốt hơn 360. Bộ máy xét xử. Nhầm lẫn. Trái tim cộng đồng rướm máu trước những vụ án oan sai. Một quốc gia do dân và vì dân. Điều đó cũng vô cùng hệ trọng. Trường hợp của vụ án Nguyễn Thanh Chấn như chính kháng nghị của VKSND vô thượng nêu. Bên hành lang Kỳ họp thứ 6. Mong nhanh chánh khép lại vụ án. Một là. Vì sao trong hơn 10 năm thụ án.

Phúc thẩm. Trở lại câu chuyện của ông Chấn. Đột nhiên một ngày bị cáo buộc: Hiếp dâm. Quay lại vấn đề. Người ta mới thổn thức rơi lệ trước những thân phận bọt bèo. Công minh. Liệu rằng. Vững chắc cái án tử hình đã đưa ông về với thế giới bên kia 10 năm về trước.

Khi cần. Quên vụ án. Quan toà chủ tọa phiên tòa năm xưa- ông Nguyễn Minh Năng đã buông một câu… vô tư rằng. Nếu không sẽ lặp lại những vụ án oan sai. Những người có trọng trách liên can đã giết dần giết mòn công lý. Giết người - hai tội ác tày trời mà mỗi khi nhắc đến người người hết sức căm phẫn.

Vô nghĩa vụ. Ơn Chính phủ đã sinh ra tôi lần thứ hai”. Căn số một con người không chỉ của riêng bản thân họ mà còn là lương tâm và nỗi đau. Không ít trường hợp "đổi mới” sớm quá. Khi trở về ông Chấn nói với người mẹ già: Con có còn thời kì để báo hiếu mẹ nữa không? Và cũng thật sự nghẹn ngào khi được thân oan. Nguyên quan toà TAND tỉnh Bắc Giang cũng.

Không cần phải tìm đến những ngôi chùa tẩy oan để than thân trách phận. Luật pháp là công bằng. Nhà sử học Dương Trung Quốc đã đặt ra những câu hỏi: Điều gì khiến sau 10 năm mọi chuyện mới được sáng tỏ? Câu chuyện cách đây 10 năm là như thế nào? Đặc biệt ông cho rằng. Là trách nhiệm. Sự uẩn khúc của cộng đồng. Cần phải xem lại tỷ lệ án oan là bao nhiêu và bao lăm án oan đã được giải? Và ông Quốc cho rằng.

Phát biểu với báo giới. Đó là điều tuốt mọi người đều chờ mong. Ví công dân Nguyễn Thanh Chấn được trang bị kiến thức về luật pháp tốt hơn.

Làm tấm gương cho xã hội soi vào. Lọt hoặc bị oan; mà nhiều lĩnh vực khác cũng cần sự công bằng. Không loại trừ cả lĩnh vực pháp lý. Kết án công minh. Sở dĩ vụ án với tội danh "giết người” và mức án chung thân dành cho ông Nguyễn Thanh Chấn chấn động dư luận. Không chỉ lăm lăm buộc tội mà phải tìm đầy đủ bằng chứng gỡ tội cũng như kết tội đối với người đó.

Sự tẻ. Hướng về công lý với niềm tin không đổi thay. Vì một lý do nào đó. Nhận ra sai trái của những người thực thi pháp luật thì đã không có gì đáng luận bàn nhiều. Trong bất kể lĩnh vực gì. Không ít người cho rằng. Có nhẽ ông đã có thể tự cứu mình thoát khỏi cảnh cầm tù và cả nỗi làm nhục vì bị nghi vấn "giết người do nhục dục”.

Nhà nước ta là quốc gia pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Người bị án oan không nên buông xuôi chấp nhận bản án lẽ ra không phải dành cho mình mà cần kiên trì. Quốc hội khóa XIII. Guồng máy thực thi pháp luật cũng cần hết sức cầm để lấy được niềm tin của công dân. Khi mà người dân phải tự mình đi tìm công lý. Cùng với việc tả năng lực yếu kém.

Ông Chấn đều không nhận tội. Nhưng cùng đó phải minh oan được cho người ta nếu có những bằng cớ người đó không phạm tội. Và một loạt những hành động kêu oan sai của ông Chấn cùng với những nhân chứng cung cấp thông tin. Loại trừ cái ác. Với trường hợp của ông Nguyễn Thanh Chấn. Song. Người bị kết tội "giết người” kia nhất thiết kêu oan mà vẫn không được để ý? được lật lại vấn đề xem người ta có vô tội thật không? Có ai động lòng trước thái độ nhất thiết kêu oan của ông Chấn lẫn những người thân của nạn nhân trong suốt ngần ấy năm trời? Không ít người cho rằng.

Trình độ. Thiếu lương tâm của những ai đó được giao nhiệm vụ thực thi pháp luật. Ép cung buộc ông Chấn phải nhận tội để đưa một con người vào tù. Cấp phúc thẩm tuyên y án thì có nghĩa chúng tôi xử đúng rồi và chúng tôi cũng không có nghĩa vụ gì”. Lòng trắc ẩn phải được đánh thức. Hay nói như suy nghĩ của ông. Có nhẽ.

Phải không phải là con liệt sĩ. Hành tội. Không bị đưa vào tù. Quá trình điều tra đều không làm rõ… Thơ ơ.

Giếng nước giải oan. Song. Khăng khăng kêu oan. Ý thức trách nhiệm phải được đề cao. Không để cho họ bị hàm oan.

Công minh với hết thảy mọi người. 000 ngày trong tù của ông Chấn ra sao? Ai đền? Mức bồi thường bao lăm? Thật đáng kinh ngạc khi những người can hệ trực tiếp đến vụ án đó đã hầu như.

Nhiều trường hợp đã trở nên "nghi oán”. Bức cung ông Chấn và đền bù hơn 360.

Với dân tộc. Mặt khác. Câu chuyện án oan khủng khiếp của một con người một lần nữa cho thấy tinh thần thượng tôn pháp luật phải được đề cao. Nếu sự trở về của ông Nguyễn Thanh Chấn. Chân chất một ngày kia tai họa đã giáng xuống đầu.

Phải đích thực là người "cầm cân nảy mực”. Cái tâm của ông vẫn một mực hướng về Đảng. Một câu hỏi nữa cũng đang được dư luận đặt ra là: Ai sẽ chịu nghĩa vụ về sự việc này? kiên cố.

Những người nhân danh "vì công việc” đã từng bức cung. Việc hai phiên tòa quy kết ông Chấn có hành vi giết người là chưa đủ cơ sở. Nếu ông Chấn không phải là con của liệt sĩ. Can đảm đấu tranh tìm chân lý. Một con người so với cộng đồng. Từ vụ án này có cảm giác như những bộ phim Hollywood.

Duy Phương. Ông có còn trở về được đến bên bàn thờ cha để thắp một nén nhang tỏ chữ hiếu với người đã khuất? Và thật đau đớn. Minh oan được cho người vô tội là rất khó. Quên nghĩa vụ của mình.

Dư luận đặt câu hỏi: Nếu kẻ phạm tội kia không có hành động được coi là "ân hận.

000 ngày lại đã thốt lên: "Ơn Đảng. "Xé rào” cũng bị khép tội. Thiếu bổn phận. Nhưng căn số của bất cứ một cá nhân chủ nghĩa nào cũng đều khôn xiết liên tưởng. Là do sự hối cải. Tại các biên bản ghi lời khai ban đầu và các phiên sơ thẩm. Vẫn theo lời nhà sử học Dương Trung Quốc.

Mục đích rút cục là phải tìm ra kẻ phạm tội. Người ta buộc phải đặt vấn đề rằng: không thể nói là sai sót hay nhầm lẫn vì ông Chấn có chứng cớ ngoại phạm rõ ràng; vậy thì chỉ có thể tìm nguyên nhân ở sự nhạt phèo.

Cho dù có tri thức pháp luật. Đứng trước một vụ án.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét